Lamine Yamal: Từ sân trường đến ngưỡng cửa World Cup sau chấn thương gân khoeo
Khi tên Lamine Yamal được xướng lên trong danh sách của HLV Luis de la Fuente cho kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, một gánh nặng đã được trút bỏ. Tiền vệ cánh của Barcelona chỉ mới 18 tuổi, nhưn…
Khi tên Lamine Yamal được xướng lên trong danh sách của HLV Luis de la Fuente cho kỳ World Cup đầu tiên trong sự nghiệp, một gánh nặng đã được trút bỏ. Tiền vệ cánh của Barcelona chỉ mới 18 tuổi, nhưng hành trình từ ngày dính chấn thương gân khoeo vào tháng 4 đến phút được xác nhận góp mặt tại giải đấu lớn nhất hành tinh là một cuộc chiến thầm lặng.
“Tôi nhớ lại khoảnh khắc ngã xuống, và trong đầu chỉ cầu nguyện đó là chuột rút hoặc điều gì đó nhẹ hơn,” Yamal kể. “Tôi cảm thấy World Cup quá gần. Gân khoeo là vùng chấn thương tôi chưa từng trải qua trước đây, và tôi biết thời gian hồi phục không ngắn. Sợ nhất là dù không nghiêm trọng, nó có thể tái phát và cướp mất cơ hội này.”
Việc được thi đấu tại World Cup hóa ra lại là liều thuốc tinh thần mạnh mẽ nhất. Yamal tâm sự: “Đầu óc tôi cảm tưởng như cả mùa giải tôi chẳng đá trận nào, nhưng vì biết mình sẽ được dự giải, tôi rất khát khao ra sân.”
Ba năm. Đó là quãng thời gian từ khi Yamal vẫn còn đá cùng các bạn tại trung tâm thể thao địa phương, đến lúc sắp được bước lên sân khấu World Cup. “Trong đầu tôi, tôi cảm giác như mình đã chơi bóng suốt 10 năm,” anh nói. “Nhưng thực tế mới chỉ ba năm. Bốn năm trước tôi còn chơi cùng các bạn ở trung tâm thể thao địa phương. Vậy mà giờ đây, một cậu nhóc sắp được dự World Cup. Phải nói là điên rồ.”
Yamal đã quen với ánh đèn sân khấu kể từ Euro 2024, nơi anh góp phần giúp Tây Ban Nha giành chức vô địch châu Âu — danh hiệu lớn đầu tiên của La Roja kể từ năm 2012, khi Yamal mới chỉ 4 tuổi. Nhưng World Cup vẫn là giấc mơ riêng, thứ mà mọi đứa trẻ đều hình dung từ bé. “Hàng nghìn lần rồi, trong phòng tôi hoặc khi thắng một trận ở trung tâm thể thao gần nhà, bởi World Cup là điều lớn lao nhất trong bóng đá,” Yamal thừa nhận.
Sự đồng cảm của Yamal với người hâm mộ xuất phát từ chính trải nghiệm tuổi thơ. “Khi tôi còn nhỏ, thần tượng của tôi là Neymar. Nếu bảo tôi đi Nga bằng tàu hỏa, tôi cũng đã đi chỉ để có một bức ảnh với cậu ấy,” anh kể. “Bây giờ, khi nhìn thấy một đứa trẻ trước mặt, tôi biết nó đang nhìn thấy thần tượng của mình. Tôi rất đồng cảm, bởi tôi hiểu cảm giác đó.”
Tây Ban Nha bước vào World Cup với tư cách nhà vô địch châu Âu, nằm cùng bảng H với Cape Verde, Saudi Arabia và Uruguay — những đối thủ được nhận định không quá chênh lệch. Nhưng đích đến của La Roja nằm ở phía sau vòng bảng. “Chúng tôi vào giải với sự háo hức vì biết mình có một đội ngũ tuyệt vời, một trong những đội giỏi nhất từng có,” Yamal tự tin. “Từng vị trí một, bắt đầu từ Cucurella — người từng dự Euro nhưng giờ trông như một cầu thủ khác — đến Pedri, Oyarzabal mà tôi đánh giá là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất giải, và cả Rodri, người vừa giành Quả bóng Vàng. Đặc biệt ở vị trí thủ môn, chúng tôi có ba người giỏi nhất.”
Nhận định: Việc Yamal kịp bình phục cho World Cup là tin không thể tốt hơn với Tây Ban Nha. Ở tuổi 18, tốc độ và kỹ thuật của anh là thứ vũ khí mà bất kỳ hàng thủ nào cũng phải e dè. Nhưng câu hỏi đặt ra là liệu thể trạng sau chấn thương gân khoeo có cho phép anh duy trì phong độ trên 90 phút, hay HLV de la Fuente sẽ cần tính toán kỹ lộ trình cho cậu học trò cưng. Nếu Tây Ban Nha muốn lặp lại kỳ tích năm 2010, Lamine Yamal có lẽ sẽ là mảnh ghép then chốt trên hàng công.